Thế gian chi rãnh đẻ ra tôi?
Hết đứng rồi đi biếng lại ngồi.
Ăn uống thường kỳ ba bốn bữa,
Ngủ nghê loạn nhịp mấy đêm rồi.
Bất tài báo nợ mẹ cha khổ,
Vô dụng để bù con một chơi,
Cũng ngỗng cũng nghề cũng đại học,
Mà sao trọc lốc miếng bồ côi!
戊戌年維夏五月二十五日於芹苴大學寄宿生第二區,鄭瓦

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét