Một anh bạn làm khung tranh của tôi ở Cần Thơ có một quá
khứ không được mấy tốt đẹp. Không biết chữ, anh từng tù tội và sau khi hoàn
lương từng có một gia đình hạnh phúc và hai con trai, hai con của anh thuộc thế
hệ 10x, hiện đang là các anh hùng và cao thủ võ lâm lúc ẩn hiện trong làng game
thủ. Gia đình anh tan vỡ sau mấy trận nàng tiên nâu thăm viếng và giờ đây anh một
mình, với tiệm khung tranh của một ông chủ người Bắc và cố cư trong đống nghệ
thuật hỗn độn mà bản thân anh khó có thể cảm nhận được giá trị hư thực của nó.
Có một dịp ngồi uống cà phê với anh trong độ mới vào đêm
giữa xa lộ và ánh đèn, con gái con trai đôi mươi dắt díu nhau đi lượn phố. Anh khều
tôi và nói:
-
Thấy đó, cưng có tin nổi vô con gái bây giờ hay không, mười
hư hết chín.
Tôi cũng im lặng. Nhiều khi im lặng cũng không phải là
cách đồng tình trực tiếp mà là người ta đang suy nghĩ một hướng khác. Tôi nghĩ
rằng quá khứ, gia đình tan vỡ, những tình cảm chớp nhoáng của hai đứa con hiện
tại của anh và những cuộc tình vội vã của anh đã cướp mất đi lòng tin đích thực
vào quan hệ nam nữ - vốn thiêng liêng và say đắm. Anh còn giậm thêm: “đó là những
đứa không biết nghĩ và thương cho cha mẹ ở quê”. Một câu nói hàm súc và tôi giật
mình nhìn thấy hình ảnh lam lũ và tâm niệm tin chắc mẩm vào con cái của mình ở
các bậc cha mẹ.... Mà con họ đang lang bạc dưới ánh đèn phố đêm nay. Thật sự
trong tâm can đã từng nghĩ đến như thế và cảm giác có một chút nặng nề của một
thằng “phong kiến” như tôi.
Ý kiến của anh, một người lớn hơn tôi nửa cuộc đời. Dù là
anh dốt chữ nhưng trải nghiệm mà anh đi qua hơn tôi mấy chục năm, kiến thức
sách vở của tôi đối với đời sống của anh vô nghĩa. Thế hệ của anh, một thế hệ mà
tôi khó có thể hình dung ra rằng thời đó nam nữ và đời sống của họ như thế nào,
chí ít có lẽ “trong sáng” hơn thế hệ mà tôi đã trải qua và cũng có lẽ hơn “hiện
tại”.
Xã hội văn minh, con người thụt lùi hay tiến bộ? Dòng suy
nghĩ và định hướng xã hội chưa phân được thiện ác theo quan niệm ngàn xưa, bởi
thế lực đồng tiền và hàng ngàn cám dỗ ảo khác khiến con người ta say đắm vào
tình dục như một bản năng và khó cưỡng, dù đó có thể là người được sinh ra và lớn
lên của thế hệ mấy mươi năm trước. Tôi từng đọc một quyển sách mà trong đó người
ta ví von người hiện đại càng dễ dãi với nhau trong thiên hướng tình dục càng gần
với bản chất của xã hội thời nguyên thủy và gần gần với bản năng của loài động
vật. Nói và như thế hơi nặng nề, nhưng quả thật nghĩ lại công tâm đúng phần nào
chứ cũng chẳng chơi. Từ suy nghĩ của một người anh dốt chữ, tôi suy nghĩ nhiều
về tình và đời hiện đại. Con người phải trả quá đắt cho hai tham vọng: tiền bạc
danh lợi và ham muốn thể xác. Giá trị nhân văn xem nhẹ và khoa học phát triển
chỉ nhằm vào chức năng chứ chưa thật sự xác thực vào nhân bản. Nếu một thời đại
và một thế hệ “hư hao” có lẽ cũng là một phần nào mà sau này lịch sử sẽ đánh
giá tồi tệ giai đoạn mà chúng ta đang đi qua, giống như chúng ta đang nói về lịch
sử quá khứ và những tác động của nó lên thời đại mà chúng ta đang sống.
Tôi không phải là một nhà nghiên cứu về xã hội hay tình dục
học, cái mà chính bản thân tôi quan tâm đó chính là cách mà tự tôi có thể làm
cho chính tôi được bình an trước những dao động kinh khủng mà đời sống xã hội
hiện đại đang tác động đến tôi. Ở đó tiền bạc, tình dục hơi thiên vị và ích kỷ
với một con người “khiêm tốn” như tôi. Đối với tôi dứt khoát, thực chất, công
tâm và công bằng.
Một chút trải lòng về cuộc sống và con người.... Mong được
thông cảm và chia sẻ về sự ngu dốt này.
Cần Thơ, Kỷ hợi, cuối thu, 2019/11/11
TRỊNH NGÕA

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét