Tớ có người bạn mới mất chồng,
Nghĩ mà xót dạ kẻ tình chung.
Duyên thiên đứt đoạn đầu xanh biệt,
Nợ đọng mành tơ nghiệp má hồng.
Lỡ chuyến xuân tàn ôm lệ huyết,
Chạnh lòng châm lửa trả hẹn chung.
Xuân thu đổi lượt trời vân vũ,
Mấy giọt nồng nồng lạnh tựa đông.
Tân sửu, cuối xuân, Trịnh Ngõa.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét