Cứ nghĩ là không
bao giờ tôi sẽ tìm hiểu đến với Công giáo, thật nghịch thường! Chương trình này
lại bao la những nội dung liên quan đến kinh thánh, cựu ước và những thần thuyết
Tây âu liên quan đến Chúa trời và Thượng đế!
Sáng hôm nay, khi
tôi ngồi viết những dòng văn tự này thì tôi đang ngồi đối diện với một vị nữ tu
dòng Mến Thánh Giá trong khu tự học ở một trường đại học nằm ngay mảnh đất vàng
của Sài Gòn.
Cô Nữ tu mặc chiếc
áo nút vải tròn màu lam thường thấy y như màu áo của mấy vị ni cô tập sự trong
chùa Phật. Chiếc mắt kính gọng màu hồng chưa được mang vào mắt của khuôn mặt trẻ
tuổi kia, nó còn vương vấn ở khoé nút thắt áo gần cổ. Gương mặt điềm đạm, thanh
thản và tự nhiên tỉnh táo hơn cái phích đá cà phê của tôi....
Công giáo cũng như
Phật giáo, cũng có nhiều giáo phái khác nhau và mỗi giáo phái đều có một tôn chỉ
mục đích truyền bá giáo luật khác nhau. Có lẽ tôi tự nhận mình giờ đây tôn thờ
tín ngưỡng vô thần hơn là phải theo một tông phái nào, càng đúng hơn tôi không
hiểu gì về công giáo và không tài nào phân biệt được đâu là dòng Mến Thánh Giá
với các dòng khác. Điều đơn giản mà tôi có thể nhận biết được tông phái vị nữ
tu này đó chính là quyển thánh kinh đặt trước mặt mà tôi vô tình nhìn thấy có
ghi dòng phụ chú “Mến Thánh Giá”. Thế thôi!
Trong các tranh luận
của các vị đại biểu quốc hội trước diễn đàng, tôi có lần nghe ông Trương Trọng
Nghĩa nói về nhà thờ của dòng Mến Thánh Giá ở Thủ Thiêm có một lịch sử lâu đời
không thua kém gì lịch sử kiến quốc của Gia – nã - đại. Thế là danh ngữ “Mến
thánh giá” gắn vào đầu óc của tôi từ đó. Cũng khoảng năm nay.
Điều mà tâm trí tôi
xoay quanh vị nữ tu này là vẻ thanh khiết tự nhiên, con người cô ta nổi lên một
vẻ đáng tôn kính mà tôi lúc đầu bắt gặp cũng phải tôn trọng. Có lẽ cảm giác này
tôi thường thấy khi tôi gặp các vị ni sư ở Vũng Tàu chăng. Những người một đời
chẳng màng phù vinh, khổ nhục và chấp nhận một lẽ sống tự nhiên – giải thoát. Đó
chẳng phải chăng là một lý tưởng rất tốt và tích cực đó hay sao?
Câu chuyện xoay
quanh các sở kiến nhỏ nhoi của tôi về dòng Mến Thánh Giá cũng chẳng là gì. Đó là
những cóp nhặt nhỏ nhoi của tôi trong hành trình tìm kiến công danh khổ sở
này. Sáng ăn bánh mì chả, cà phê, ngồi trường đại học Quốc gia nói ba la xàm đế.
Tuế thứ Kỷ hợi xuân, Sài Gòn, quận 1, đại học
KHXH&NV.
Trịnh Ngõa

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét